Gia Đình Phật Tử Thanh Sơn

ĐÀO LUYỆN THANH THIẾU ĐỒNG NIÊN TRỞ THÀNH NGƯỜI PHẬT TỬ CHÂN CHÁNH GÓP PHẦN XÂY DỰNG XÃ HỘI THEO TINH THẦN PHẬT GIÁO

 
Trang ChínhThành viênĐăng kýĐăng NhậpCalendarTrợ giúpTìm kiếmNhómPortal
Top posters
Admin (34)
 
tam phap (32)
 
dieugiang (11)
 
Bao_Tu_An (11)
 
ductan (9)
 
Diệu Tuyến (4)
 
ngoccuongtran (4)
 
tatdatda (3)
 
Nguyên Toàn (3)
 
taman (3)
 
Bài gửiNgười gửiThời gian
tâm sự *******bất chợt..........!!!!@@@@##$$$ Mon Jul 16, 2012 10:24 am
Ngành nữ đâu rồi......... Mon Jul 16, 2012 10:20 am
Ảnh Du Lịch Đà Lạc Thu Jun 14, 2012 8:17 am
Sen Non GĐPT Thanh Sơn Tue Jun 12, 2012 9:05 pm
VÈ NGÀY DŨNG?????????????/ Sun Apr 15, 2012 11:45 am
MÀU LAM ẤY!!!!!!!!!!!!!! Sun Apr 15, 2012 10:49 am
Nỗi đâu của MẸ.................... Thu Apr 12, 2012 4:03 pm
Chuyện có thật về một chú có Fri Mar 02, 2012 5:01 am
hình trại nè ACE lam Thanh Sơn Thu Feb 23, 2012 11:20 am
Thành phần BQT ngày Dũng Tue Feb 14, 2012 3:27 pm
Chương trình trại DŨNG. Tue Feb 14, 2012 9:48 am
Ngày Dũng truyền thống của GĐPT Việt Nam (08/02 Âm lịch) Tue Feb 14, 2012 9:32 am


Share | 
 

 Nỗi đâu của MẸ....................

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Diệu Tuyến



Tổng số bài gửi : 4
Join date : 18/10/2010
Age : 24
Đến từ : Xóm2 - Cam hải đông - Câm lâm - Khánh hòa

Bài gửiTiêu đề: Nỗi đâu của MẸ....................   Thu Apr 12, 2012 4:03 pm

Xin thông báo trước đây là truyện mình sáng tác. Nhưng có lẽ trong cuộc sống hiện nay chúng ta sẽ bắt gặp thật nhiều những câu chuyện đâu lòng như thế này......


MẸ.....
Trong quảng đời học sinh của mình, trong đầu tôi luôn có ý niệm " TÔI GHÉT MẸ!!!".Lý do chính có lẽ vì mẹ có 1 chân và khuôn mặt đầy các vết sẹo thật ghê gớm, bà luôn là đề tài để mọi người trêu chọc tôi, xa lánh và giễu cợt tôi.
Mẹ tôi làm nghề bán rong để nuôi tôi ăn học.Tôi còn nhớ có 1 lần bà đến trường để đón tôi làm tôi phát ngượng và xấu hổ trước mặt bạn bè.Mẹ thật độc ác, sao bà có thể đối xử với tôi như vậy chứ? Tôi lơ bà đi xem bà như người xa lạ rồi chạy biến đi mất.Nhưng không còn kịp nữa rồi, tôi nghe các ban trong trường bắt đầu la lên:" Ê! Tao thấy rồi, ha ha mẹ thằng Nam bị què,khuôn mặt thật ghê, thật xấu xí", " Nam , mẹ mày nhìn như phù thủy đó" ...Tôi thật xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất, lúc đó ý niệm trong đầu tôi chỉ muốn bà biến đi, biến mất khỏi cuộc đời của tôi.Và cũng chính ngày hôm đó tôi đã gào lên với bà :" Bà thật ác! Bà chỉ biết làm tôi đâu khổ nhục nhả trước mặt mọi người mà thôi" Mẹ tôi không nói gì.Còn tôi chẳng để ý gì đến những lời đã nói vì lúc đó trong lòng của tôi là tràn đầy sự giận giữ.Từ đó trong đầu tôi chỉ có ý niệm hải nhanh chống thoát khỏi nhà, rời càng xa mẹ thì càng tốt.Vì thế tôi cố gắng học thật tốt và sau cùng tôi đã đạt 1 một xuất học bổng đi du học ở Singapore.
Tôi đã lập gia đình, mua nhà và có mấy đứa con ở đó.Tôi nói với gia đình bên vợ rằng mình là trẻ mồ côi, tôi không có bất cứ liên lạc nào với bà cả, chỉ là lâu lâu tôi lén vợ gởi cho bà 1 ít tiền, tôi cho rằng như thế là xong bổn phận của mình.Tôi buộc bà không được liên hệ gì với tôi.
Rồi một ngày kia, khi đưa gia đình đi dạo phố tôi chợt nhìn thấy mẹ.Nhiều năm nay bà không liên lạc với tôi, thậm chí còn chưa thấy mặt cháu, đám con tôi nhìn thấy 1 người đàn bà lam lũ chỉ có 1 chân phải chống gậy và khi nhìn đến khuôn mặt thì hoảng sợ.Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyện, hét lớn:"Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế hả? Đi khoải đây ngay!" Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời :" Ồ xin lỗi tôi nhằm người" và lặng lẽ quay đi. Sau đó vợ tôi có trách tôi sao lạ cư xử như thế với người lớn tuổi.Nhưng tôi không nói gí và sau hôm đó tôi không liên lạc cũng như gởi tiền về cho mẹ nữa.Tôi luôn cho rằng mình không làm gì sai cả, là mẹ đang muốn phá hổng hạnh phúc gia đình mà tôi đang có. Mẹ thật quá đáng.
Một hôm, tôi có 1 chuyến công tác đi ngang qua lang nơi hồi nhỏ tôi sống.Tôi ghé qua nhà của mẹ, là vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ.Mấy người hàng xóm nói mẹ tôi mất cách đây vài tháng, do không có thân nhân nên chính quyền đã lo hết rồi.Tôi không cảm thấy buồn, cung không rơi láy 1 giọt nước mắt.Họ trao cho tôi lá thư mẹ đã dể lại cho tôi
" Con thân yêu!!!
Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con và thương nhớ con. Mẹ xin lỗi vì chưa được phép của con mà tự ý đi thăm co và làm cho các cháu phải sợ hãi.Mẹ rất vui mừng khi nhìn thấy con và gia đình khỏe mạnh, các cháu đều ngoan. Mẹ rất ân hận về việc làm con phải xấu hổ với bạn bè trong suốt quảng tời gian còn đi học.
Con biết không hồi con còn nhỏ có 1 làn vì ham chơi con dã băng qua đường và bị xe đụng, mẹ đã chay ra ôm con và kết quả cả 2 mẹ con mình đều bị thương nặng.Con bị thương ở mắt.Mẹ thì bị ở chân.Bác sĩ nói cả 2 đều cần phải mỗ nhưng lúc đó nhà ta không có đủ tiền .Mẹ không thể ngôi yên để con lớn lên có 1 con mắt, thiếu thốn và tự ti trước mọi người xung quanh.Mẹ đã bán hết tất cả những gì mình có để bán sĩ thay mắt cho con.Còn mẹ do không mổ nên phải cưa 1 chân và khuôn mặt bị thương làm cho biến dạng.Nhưng mẹ chưa bao giờ hối hận.Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người, và mẹ kiêu hãnh vì những gì đã làm được cho con.Con đã nhìn thấy tương lai, thế giới mới thay cho mẹ.....
Mẹ yêu con nhiều lắm,
Mẹ....."
....................................... Đây là 1 kết thúc mở
.......................................Mình muốn các bạn hãy dùng trái tim để cảm nhận
.......................................Hãy sống và yêu thương Mẹ Cha đừng bao giờ để bản thân phải ân hận....................
...........................................................Pháp Danh DIỆU TUYẾN
............................................................Rằm thang4 này không cắm trại cùng gia đình pt được rồi pale confused
...........................................................Rất là nhớ các anh chị huynh trưởng và các em đoàn sinh đó Arrow Arrow Embarassed What a Face
..........................................................Nhớ gởi thật nhiều ảnh trại lên nha ở Sài Gòn học lâu lâu lên ngắm ảnh gia đình pt sẽ vui !!!!!!!!!!!!!!!!!!!Very Happy Laughing sunny
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.facebook.com/profile.php?id=100003728897007&sk=wa
 
Nỗi đâu của MẸ....................
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Gia Đình Phật Tử Thanh Sơn :: Bản Tin GĐPT Thanh Sơn :: THÔNG BÁO VÀ HƯỚNG DẪN-
Chuyển đến 
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | www.sosblogs.com